dathoc.com Bài giảng Giáo án đề thi tài liệu miễn phí Download, chia sẽ tài nguyên dạy và học miễn phí !
Tất cả Giáo án Bài giảng Bài viết Tài liệu
Nếu không xem dược hãy bấm Download về máy tính để xem
Download giao an Mái trường yêu dấu mien phi,tai lieu Mái trường yêu dấu mien phi,bai giang Mái trường yêu dấu mien phi 100%, cac ban hay chia se cho ban be cung xem

Uploaded date: 3/22/2014 7:35:31 PM
Filesize: 0.03 M
Download count: 5
Bấm nút LIKE +1 để cảm ơn
SAU ĐÓ BẤM
Download

Ngôi trường dấu yêu
Trong ký ức tuổi học trò của em, những năm tháng học tập tại mái trường tiểu học Vĩnh Kim có lẽ đã lưu giữ giùm em những kỷ niệm đẹp và trong sáng nhất.
Em vào trường một buổi sáng mùa thu, khi những sợi nắng vàng mắc víu trên tán bàng xanh lá đã trở nên xa lắc xa lơ, nhường chỗ cho buổi đầu thu đón chào những cô cậu mới bỡ ngỡ bước chân vào cổng trường . Khép nép bước đi bên mẹ, em cảm giác mình như lớn hẳn lên và pha chút tự hào khi đeo phía trên ngực trái phù hiệu của trường... Trường của em không mới, không to đẹp như nhiều ngôi trường khác trong thành phố, nhưng bạn bè em ai cũng tự hào về ngôi trường có bề dày thành tích hơn 50 năm đã đào tạo biết bao nhiêu thế hệ trưởng thành. Cứ mỗi lần đi vào phong truyền thống - nơi lưu giữ những tấm bằng khen, huân chương,... là trong mỗi chúng em ai cũng tăng thêm ý chí phấn đấu, phải học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với ngôi trường uy nghiêm, cổ kính, với những gì tốt đẹp theo truyền thống xưa nay. Đã hơn 50 năm học tập và phát triển, những thành tích mà các thầy cô và các cựu học sinh đi trước đã đạt được chắc chắn sẽ luôn là niềm tự hào trong sự nghiệp giáo dục của trường cũng như trong sự nghiệp giáo dục của xã nhà. Và em tin chắc chắn trong tương lai, trường sẽ còn đạt được nhiều thành công hơn nữa.
Tháng 5 bắt đầu bằng những bông phượng đỏ thắm. Một sáng, em thấy gốc phượng già bên cổng trường hoa vương khắp mà lòng xót xa ngoảnh nhìn. Tiếng ve lan từ nơi này sang nơi khác, kéo thành những chuỗi dài râm ran, không rõ từ lùm cây nào nhưng đổ vào lớp học. Nắng gay gắt nhảy múa làm sáng lên những tán phượng đỏ rực hoa báo hiệu một mùa thi đang đến rất nhanh. Những điều tưởng như không ăn khớp đó lại làm nên một mùa hè, lại làm cho học trò chúng em ngẩn ngơ. Thế là em phải xa trường xa lớp.
Sang năm em là học sinh trường trung học Tôn Thất Thuyết, em cảm thấy thời gian sao mà trôi nhanh quá, chỉ một cái chớp mắt thôi, trong tay mỗi người chỉ còn là kỷ niệm. Thời gian đâu có chờ đợi ai, cứ vùn vụt trôi qua nhanh đến nỗi đôi khi chẳng thể nhận thấy. Tự nhủ mình nên quý trọng quãng thời gian cuối cùng được ở bên bạn bè, thầy cô, được học tập dưới mái trường Tiểu học Vĩnh Kim mến yêu. Năm năm học không dài cũng không ngắn nhưng đủ để những con người xa lạ trở nên thân thiết giống hệt như một gia đình, dưới sự dạy dỗ, chỉ bảo của các thầy cô dưới mái nhà Tiểu học Vĩnh Kim.
Em yêu và nhớ những con đường mòn trong sân trường. Trên con đường nhỏ bé ấy, em đã nán lại bao lần để đi bộ, đếm mỏi cả chân những đốm nắng lung linh xuyên qua từng kẽ lá. Em yêu và nhớ cái lớp học có cánh cửa sổ bị hoen rỉ nơi góc em ngồi hàng ngày. Hành lang lớp nhìn ra có những tán lá xoài lòa xòa xanh mướt và ngát thơm. Em nhớ những buổi học nghi thức Đội, những buổi tập đội hình đội ngũ đầy vất vả mà thầy Toàn dạy em. Em nhớ và yêu những giờ học vần cô Nguyễn Thị Liên dạy, cô có giọng nói trầm ấm lắm. Em nhớ thầy Long dạy Mĩ thuật và Thầy Việt có cái nhìn nghiêm khắc, chừng mực, khó tính nhưng rất hiền. các thầy là người chất phác, giữ chúng em ngay hàng thẳng lối bằng quỹ đạo của một người thầy, người cha. Thầy dạy chúng em: viết bài phải ngẩng cao đầu. Thầy dạy chúng em: viên phấn viết phải bẻ đôi. Những điều giản dị ấy càng lớn em càng thấy trân trọng mà lúc bé chẳng mấy khi lưu tâm để ý. Tên chúng em thì thầy thuộc hết và thầy nhớ mặt từng đứa, đặc biệt là những đứa con nhà nghèo, những đứa gia đình có chuyện buồn. Em thấy dường như không gì có thể thoát khỏi đôi mắt của thầy...Em yêu giờ học văn cô Thủy dạy, giọng cô sao mà đầm ấm đưa chúng em đến từng miền đất nước. Em như được bay giữa đất trời quê nhà qua các bài hát của cô Thanh cùng tiếng đàn của cô. Nhưng đặc biệt nhất và ấn tượng nhất là thầy hiệu trưởng Trần Trọng Hưởng. Thầy là người ông tuyệt vời của chúng em, Ánh mắt thầy sao trìu mến, giọng nói thầy sao lắng đọng như lời ông dạy đàn cháu.
Bước chân vào trung học là một điều như lẽ tự nhiên, là niềm hạnh phúc. Với riêng em, được học tập dưới mái trường Tiểu học Vĩnh Kim giúp em có những nền tảng ban đầu. Những ánh mắt đầy thân thiện mà em nhận được mỗi ngày, những sự quan tâm